BÀI CA VỌNG CỔ
Giọng ca vọng cổ chiều qua sông
Tê tái tim ta xé cả lòng
Một lão say sưa không tìm bến
Con thuyền lờ lững chẳng xuôi dòng
Về đâu đêm tối giang hồ bóng
Nhớ lại người xưa cảnh sáo lồng
Bài ca chất chứa tình u uất
Lan toả nỗi buồn khắp hư không
THIÊN LÝ
MẸ KHÓC CON,
Giòng lệ tuôn tràn , Mẹ khóc con
Nhớ lời thỏ thẻ …dạ tê mòn
Con thầm mong một con tàu điện
Cho chạy vòng vo khắp núi non …
Chở những đoá hoa Anh Túc ấy
Vun niềm SINH NHẬT MẸ vuông tròn
,
Ngồi ôn kỷ niệm ngày xưa cũ
Đan bóng nhỏ cùng tiếng véo von …
PH
ĐIỆP KHÚC THỜI GIAN
Về quê một chuyến lệ tuôn trào
Thoáng thấy cổng làng tấc dạ nao
Quảng Trị thành xưa lòng khắc khoải
(Dấu tích cổ thành )
Dòng sông Mỹ Chánh nước chênh
chao
Vườn cau thôn Mẹ còn lay lắc
Gạch lát sân nhà thật sát sao
Điệp khúc thời gian luôn nhộn nhịp
Thế giới vần xoay lắm hương ngào !
THIÊN LÝ
SÔNG Ô LÂU
THÁNG TƯ
Chờ hạ bao ngày chưa thấy sang
Ânh thanh réo rắc chửa lên đàng
Mặt trời chiếu nắng qua khung cửa
Cây cỏ bùng xanh khắp núi ngàn
Ríu rít chim non vừa cất tiếng
Lờ mờ rạng sáng đã ca vang
Nơi đây khí hậu còn se lạnh
Sương sớm lưng đồi cũng mới tan !
THIÊN LÝ
GIẢI TRÍ
Bè bạn ,học trò ghé đến chơi
Thơ tôi giải trí nỏ cao vời
Đôi khi nhầm lẫn , xao niêm luật
Lắm lúc chông chênh, chệch ý lời
Khách đến khách đi vui đón tiếp
Thơ thì bản blog chẳng chào mời
Tuổi này buông bỏ cho vui cửa
Nếu thích thì xem , nếu …chán…
thôi !
THIÊN LÝ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.