TÔI VIẾT VẦN THƠ –ST
MỘT GIẤC MƠ
Tôi đã nhớ hoài một giấc mơ
Có giàn thiên lý …có người chờ
Căn nhà vắng vẻ nghe chim hót
Kệ sách im lìm những cuốn thơ
*
Tôi đã lâu rồi chẳng đáo quê
Cà phê đỏ ối khắp mùa hè
Đoàn người rộn rịp thi nhau hái
Đa số dân làng người Ê đê
*
Tôi đã từng đi dưới trận mưa
Bất ngờ cơn gió thổi khăn lùa
Con đường đất đỏ bùn lầy lội
Hình ảnh bản làng thuở cổ xưa
*
Tôi đã hẹn về một sớm mai
Nhưng mà e ngại chặn đường dài
Tuổi đời còn lại không kham nổi
Ngàn dặm đăng trình biết cậy ai ?
THIÊN LÝ
ƯỚC AO ,
Ngày lại ngày qua khắc khoải mơ
Ước ao gần gủi đỡ trông chờ
Biệt ly cách trở đau lòng lắm
Gửi gấm tình yêu qua mảng thơ
*
Ngày lại ngày qua nhớ xóm quê
Cái thời trẻ dại thích đêm hè
Ngắm vầng nguyệt tỏ mà thơ thần
Khi ánh trăng vàng bao phủ dê
*
Ngày lại ngày qua khấn vái mưa
Ước mong ruộng lúa vẫy mây lùa
Khắp nơi yên ấm ,người vui vẻ
Hàng dậu chè tàu đẹp lối xưa
*
Ngày lại ngày qua cội cúc mai
Chuyển mình trong nắng ,trụ lâu
dài
Và tình yêu đến lung linh sắc
Thôi hết năm canh ngóng đợi ai
PHƯỢNG HỒNG
NHÀ DƯỚI CHÂN ĐỒI
Bè bạn vài ngày ghé lại chơi
Ngôi nhà xinh xắn dưới chân đồi
Cổng sau đường nhỏ chân lê bước
Bên dưới suối trong phản chiếu trời
Mưa lớn thành sông tràn nước cuộn
Cây xiêu hoa lá rụng cành rơi
Mùa đông tuyết trắng sân màu bạc
Cửa sổ nhìn ra chán mớ đời !
THIÊN LÝ
THÁNG BA XỨ TÔI
Tháng ba tuyết đổ thiếu vầng
quang
Xe xúc lê la khắp ngã đàng
Đường phố quạnh hiu trời lạnh lẽo
Vườn hoa trơ trụi đống* cao nghêu
Mặt trời thỉnh thoảng xuyên tia sáng
Gió bão hung hăng cuốn cả vùng
Cửa kính trắng dày như lớp chắn
Tháng ba còn lạnh thiếu vầng
quang !
THIÊN LÝ
TÌNH TRƯỜNG…
Tình tưởng đã ÊM lại chẳng ĐỀM
Chiến trường sôi động khổ thân em
Người đi biền biệt sầu biên ải
Kẻ ở cô đơn lạnh gối mềm
Thời chiến mấy ai là hạnh phúc
Phòng khuê thiếu phụ thức thâu đêm
Cũng đành chinh phụ hoài ngâm khúc
Non nỉ đêm trường não dạ thêm !
THIÊN LÝ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.